1
Bạn cần hỗ trợ?
[Truyện full] Đời người như gió qua | Tác giả : Đàm Duy Đông - Megateen - Kênh thông tin đa chiều về giới trẻ

[Truyện full] Đời người như gió qua | Tác giả : Đàm Duy Đông

 
 

Mời các bạn nghe truyện “Đời người như gió qua” từ của Megateen.

Truyện full – Là người đa đoan. Đã nhiều lần Toàn hóp ý nhưng cô ấy dường như không chừa được. Người ta bảo giang sơn dễ đổi bản tính khó rời. Thấy thằng hàng xóm nói hỗn với ông nội nó Ngân be lên. Ấy chết sao chó nói với ông như thế. Thằng ôn tóc vàng vênh mặt sừng sộ.

Ông ấy là ông cô đấy à. Thối mồm. Vợ chồng người ta mâu thuẫn con dâu mẹ người ta hụt hập chẳng ai mượn Ngân lăn vào khuyên giải bên nọ góp ý bên kia. Chả được ích gì chỉ tổ người ta ghét. Lại đến chuyện thằng Tuấn chọc bán thịt chó đầu phố cặp với con bé hai tư tuổi chồng bỏ thợ cắt tóc gội đầu dưới cổng chợ huyện rủ nhau đi ngủ đi nghỉ vợ ghen hắn chối bai bài. Xong nghe vợ lè nhè mãi bực mình tấn luôn trong một trận. Còn vợ bù lung loa kể lể với Ngân rồi thậm tha thậm thụt rủ nhau rình mò bắt quả tang anh ả. Cũng sôi máu lên như bắt gặp chồng mình chim chuột. Rồi thì lại rỉ rả khuyên giải hai bên để vợ chồng nhà ấy làm lành với nhau.

Vợ chồng nhà ấy làm lành với nhau xong rồi thì tránh mặt gặp Ngân cứ như là gặp người nào nếu không cái tội hay mua dây buộc mình bôi mỡ cho kiến đốt ấy thì Ngân có thể coi là người đàn bà lý tưởng trong một chừng mực nào đó Ngân đẹp nhanh nhẹn đảm đang thạc sĩ ngành luật là công chức đồng thời là bà chủ một cửa hàng lớn nhất nhì thị trấn Ngân kiếm được tiền và Ngân có tiền nhà nhện thôi cách nhà Toàn quãng bốn năm trăm mét, Nhẹn bị ngọng bẩm sinh nên có biệt danh là nhẹ ngọng. Vợ nhẹ tên là thôi. Họ tên đầy đủ là Vũ Thị Ngọc thôi. Tên Độc, Sản phẩm cộng hưởng của nạn mù chữ và thói làm ăn vô trách nhiệm. Nhạc phụ nhạc Mẫu của Nhẹn Ngọng vốn ba đời mù chữ chính tông, đẻ năm đứa con trai mới được mượn con gái út. Sướng đến phát cuồng, vui như mở cờ trong bụng.

Phải đặt cho con gái rượu một cái tên thật đẹp, thật nhiều ý nghĩa. Hai ông bà không ai bảo ai mà cùng thống nhất như thế. Bà đi tính lại nát nước nát cái, mãi mới thống nhất ý kiến quyết định đặt tên con là Ngọc. Ngọc là tiên đồng ngọc nữ là trong ngọc trắng ngà. Hay. Hay, ông bố lòng vui phơi phới đi làm giấy khai sinh cho con, nhưng có đến cửa quan mới biết nó oai nghiêm lẫm liệt thế nào, trước sân vàng, điện, ngọc. Mồm, gang, miệng, thép, bao nhiêu hào khí của ông lão nông dân lẩn đi đâu hết. Đào đã va chạm với quan xã bao giờ. Bấy lần trước ông toàn nhờ thằng cậu làm khai sinh giúp. Lần này vì đứa con gái yêu quý ông mới đích thân đi.

Thành thử lúng túng như gà mắc tóc. Ngơ ngác như xẻ lạc rừng xanh. Rón ra rón rén hỏi thăm ba bốn người mới tìm được chỗ cán bộ hộ tịch. May quá hóa ra cán bộ cũng dễ gần lại vui tính nữa. Cán bộ vừa hỏi vừa viết thứ chữ viết xấu như mặt giặc vừa tán gái như khướu bách thanh hở con thứ mấy đó ông? Đáp dạ sáu ạ khiếp sáu phát rồi cơ à nhiều quá đó bố ạ rồi lại hỏi tên cháu đặt là gì đáp dạ Vũ Thị Ngọc cán bộ viết Vũ Thị Ngọc rồi tán rồi cười rồi đứng lên vươn vai lượn ra góc đằng kia phệt điếu thuốc lào nhả khói miên man mù mịt lim dim tận hưởng khoái cảm hết cơn mê mẩn mới quay lại ngồi xuống ghế gõ gõ cái bút tiếp.

Vũ Thị Ngọc, Ngọc gì nhỉ? Đáp, dạ, Ngọc thôi ạ. Cán bộ vừa nghe vừa múa bút Nét Rồng Nét Phượng, thêm ngay chữ thôi vào sau chữ ngọc, rồi gật gù đắc ý, mùm mỉm cười, phán à được đấy. Quyết tâm đó à? Nhưng ăn ít khoai thôi nhá, không tối lại nóng ruột. Ông cụ bẽn lan bẽn lẽn cười. Dưới khai sinh mang về cất kỹ, bọc hai lượt áo tơi, giấu dưới bổ thóc. Cứ ung dung thản nhiên nghĩ con mình tên Ngọc. Mãi đến khi con gái đi học mới ngã bổ ngã ngửa hóa ra con mình là thôi. Thế là vợ nghẹn ngọng có hai tên. Tên thường gọi là Ngọc, tên trên giấy tờ là thôi. Ngọc thôi, không đẹp, không xấu, ở cái trạng thái thuộc về số đông. Phác thảo vài điểm nổi bật thì thấy thế này. Mặt ngăm đen, tóc rậm, da bóng bẩy, ánh mắt sắc và ướt, đi nhún nhảy như chim sẻ. Nhẹn, to, bắp, khỏe cơ.

Đường học chữ, ngắn, nghề nghiệp tự do, làm phụ hồ đi bốc vác, phá dỡ đội bê tông rồi chuyển sang làm xe ôm. Nhẹn ngọng nhưng thật thà, tốt tính. Cái mặt cũng sáng sủa ra phết. Phải tội có cái nốt ruồi đen xì bằng hạt đỗ tương ngay giữa trán. Nhìn chướng như thấy con nhặng bơi ngửa tinh hênh trong bát phở tái ngầu. Nhà hoàn cảnh bố mẹ nghèo mất sớm ba mươi tuổi nghẹn ngọng được làm chú rể. Thôi là tình đầu của anh. Một tình đầu nhoáng nhoàng mà nên chuyện. Năm ấy thôi hai tám tuổi đã bắt đầu nhạt phấn phai hương hồng nhan bỏ bị. Hai tám ở quê gọi là gái già gọi là hàng tồn kho kho mất chìa khóa.

Nên xem :  [Truyện full] Vợ và tình nhân – Phần 6 – Truyện ngôn tình hay nhất

Hai tám tuổi đời thôi đã có mười hai thâm niên ăn phó nằm xương lăn lộn tình trường. Yêu rất tốn dai nhưng ko mối tình nào đi đến cái gọi là đám cưới. Mối tình nào cũng đứt oan gãy gánh giữa đường. Ngay sau khi đối tác đã no chè chán xôi. Có lúc cả làng ai cũng đồ là thôi ế. Tuổi tác ấy lại đỏ ngực khuôn huy chương tình ái. Mà đàn ông con trai xứ mình lạ lắm nhá. Không biết ở xứ khác có thế không, chứ xứ này chơi thì thích chơi, cái ngàn vàng của con người ta thì mắt trước mắt sau muốn cướp. Nhưng lấy làm vợ đa phần cứ phải kén đứa ngoan ngoãn dịu dàng đoan trang thùy mị nào có mấy bố thích lấy vợ dày dạn tình trường ông chú họ dẫn nhẹn xuống tán thôi tối đầu tiên nhẹn đến thôi đi vắng chỉ có mỗi ông lão điếc sau này là nhạc phụ đại nhân của nhện ở nhà tôi dẫn thằng cháu xuống tìm hiểu con thôi nó đâu rồi tôi hỏi là cháu thôi đâu rồi. Vâng mời ông ngồi ạ. Con tôi đâu.

Mua trâu ấy à nói to lên tôi điếc ù cạc cạc chẳng nghe rõ gì sất. Dạ ô hỏi em thôi. Nhẹn nói à vui vui lắm có người đến chơi rất vui. Cái đoạn đối thoại giữa một thanh niên ngọng với một ông già điếc nó đại loại như thế. Tối hôm sau Nhẹn đến một mình thì gặp thôi. Vừa nhát vừa tự ti mình ngọng nhẹn chẳng biết chuyện gì hỏi vu vơ vài câu uống xong sáu chén nước buồn tiểu tiện quá thì về ba bốn hôm nữa vẫn thế ông chú hỏi tiến độ đến đâu thì nghẹn gãi đầu gãi tai thật thà kể lại mày cứ ôm mẹ nó đi cho tao ôm được là được nghe mà đỏ bừng cả tai nhưng lại thinh thích nghĩ bụng sẽ làm như vậy. Tối hôm sau nghẹn lại đến ngồi đồng khuya giáp tâm ôm em mà không nghĩ ra cách gì. Mãi đến lúc về, thôi đưa nhện ra cổng, thôi đã quyết trọng nhện làm bến đỗ cuộc đời.

Thôi biết nhện đã say mình như say thuốc. Thôi biết nhện nhác, thôi biết, cứ lần khân cù cưa mãi không khéo lại sôi hỏng bỏng trượt. Và thôi biết cách làm thế nào để vừa lẳng lơ vừa chính chuyên. Thôi thừa kinh nghiệm tạo ra một cái bẫy để cả hai cùng sập, để mình giữ được tiếng, đồng thời để nhện giữ được thể diện đàn ông tình trường nó là chỗ ấy, hơn nhau nó là ở chỗ này. Hôm ấy trăng vừa đủ sáng, thôi đi trước mở cổng, thế nào mà lại cộc đầu vào cánh cửa, ô thôi khẽ kêu. Sao thêu? Không sao chứ? Nhẹ lo lắng thật sự. Không sao, em hậu đậu quá, thảo nào chẳng ai thèm yêu. Thôi nói nhưng tay vẫn day day chán, mắt thì long lanh chớp nháy.

Nghẹn ngọng nhưng cũng thừa sức nhận ra. Không, không sao à? Vâng, không sao. Ờ, lần sau phải cẩn thận đấy dịch từ những tiếng ngọng líu của nhện. Tần gần một tí, người về không về, người vào không vào. Tần ngần một tí, **** lặng một tí, rồi nghẹn ôm bừa. Một lúc chẳng thấy thôi đẩy ra cũng chẳng thấy thôi kéo vào. Thôi cứ ngây ra như tượng gỗ. Nghẹn hoảng, buông nàng ra lúng túng. Nhẹn lập định nói, nhưng thôi đã không để cho nhện nói, thôi vít cổ nhẹn bằng đôi tay lão luyện của mình. Đôi môi nàng xoắn lấy môi nhẹ, khóa lời ngọng ngự lại. Có thầy hay, tất có trò giỏi. Nhẹn ngỡ ngàng một chút rồi nhanh chóng nhập cuộc. Hết hiệp chính lại đến hiệp phụ, hết cơn này lại sang cơn nọ. Hai đôi môi cứ gọi là nhàu như táo tàu. Nhẹn khỏe, lại thấy cái trò này hay hay, lại lần đầu được yêu, lần đầu được ôm. Nên cứ muốn làm mãi sau thôi rục nhẹn mới chịu về. Mấy hôm sau nữa lúc nghẹn lớ xớ thám hiểm được đến gò bồng đảo thì hai nhà bàn chuyện cưới hôm nhẹn và thôi cưới nhau trời mưa to kỉ lục. Mưa thối trời thâm đất suốt hai ngày ròng.

Nước mênh mang rợn ngập. Thời gian rước dâu đã chậm gần ba tiếng đồng hồ. Đợi đến lúc không thể đợi được nhà trai đành phải cử một đội cảm tử quân áp tải chú rể đi. Sáu cái xe máy chở một tá người đè sóng cưỡi gió mà đi. Đi đến hai phần ba đường thì bốn cái chết máy do nước vào bô, hai cái kia đi thêm được vài chục mét thì cũng **** hơi lặng tiếng. Hội ý đoàn. Thực hiện phương án mới gửi xe lại để cả ba bốn cụ tuổi cao lại. Còn lại thì nội bộ. Đoàn lính bộ đánh thủy của nhà trai áo mưa tùm hum bì bõm đến đầu xóm. Dưới cái cổng chào hàn bằng tuýp nước. Ở trên gắn tấm tôn viết ba chữ xóm văn hóa bằng sơn.

Loại sơn dùng để sơn cửa màu nâu đỏ nét chữ giun giun vẹo vẹo đoạn đường vào xóm văn hóa nhà tôi ngập băng chi hà, chỗ nào cũng thấy bèo lênh bênh trên mặt nước ngầu đục. Đoàn rước dâu tụ lại dưới cổng xóm bàn bạc rồi quyết định. Rút, nhện thất vọng quá, nhưng cũng không dám tiến, bực bội rủa thầm ông trời. Ôi thôi ơi là thôi, em có phải Mị Nương đâu mà thủy tinh phá đám. Nhẹn nghĩ chán rồi rụt rè phát biểu để để cháu bơi vào không được mày bơi được vợ mày thì sao ông chú chặn ngay lại ờ nhỉ mặt nghẹn đũa ra thôi thì coi như cho vợ mày ngủ trọ nhà ngoại một đêm mai ngày kia nước rút đến đón về chứ có mất gì đâu nhưng nhưng cái quái gì trời mưa nước ngập thế này đúng lúc ấy thì ông trưởng xóm bơi cái thuyền tôn ra trong thuyền năm sáu chú lợn con ùn à, ùn ỉn.

Nên xem :  [Truyện full] Cháo đời | Tác giả : Nguyễn Gia Tưởng

À, họ nhà giai, đợi tí, đợi tí, tôi lùa bọn này đi gửi xong thì cho mượn thuyền. Quan viên họ nhà trai bừng quính, lẹt đẹt nổ tràng pháo tay. Họ nhà trai đợi, đợi trong hy vọng, đợi trong niềm tin. Họ nhà gái lúc này cũng đợi nhưng đợi trong sợ hãi. Ông bố vợ điếc, lẩm bẩm lẩu bẩu. Bà mẹ vợ thở dài sườn sườn. Nước ngập bậc thềm và đang bòng vào nhà. Loa đài, bàn ghế dồn đống một góc áo mưa phùng hum. Quan khách về vãn cả. Còn lại có mấy người không thể và không nỡ bỏ về, ngồi thu lu trên cái sập gụ, mở miệng là than trời mưa khiếp thật. Mưa to hơn cả cái năm nào năm nào. Cô dâu **** lặng không nói gì nhưng lòng thì như cải héo muối dưa. Giờ đón dâu đã chậm mất gần bốn tiếng. Mưa vẫn ú ù ù ầm ầm. Không khí thật thê lương ảm đạm. Vừa lúc ấy thì thấy tiếng trưởng xóm hô vang.

Họ nhà giai đến. Tiếng hô của ông trưởng xóm như trùm pháo hoa sáng bừng phút giao thừa. Đến rồi, đến rồi, à, đấy, tôi đã bảo mà, cái món này là nó máu lắm. Bão chết cò cũng đến. May quá, đâu, đâu rồi bẩn các cụ giãn cả ra, lao xao phán như thánh sống. Mẹ con cô dâu thở phào như trút được gánh nặng. Chỉ có ông bố vợ điếc vẫn chưa nghe thủng chuyện gì, nhưng dường như cũng lờ mờ đoán được, bèn theo mọi người ra cửa ngoái cổ nhìn.

Kìm lúc ông trưởng xóm bơi cái thuyền tôn chở chú rể đến nơi, mũi thuyền đâm huỵch vào thềm, làm nước ùa vào trong nhà. Một cụ râu trắng gọi ông trưởng xóm tôi tôi là tôi có ý kiến thế này thôi không phải vòng ra vòng vào cho vất vả nhờ bác cứ làm một chuyến cho hai cháu đó ra gọi là thuyền hoa vu quy luôn đấy mà rồi nhờ bác nói với họ nhà trai là lễ nghĩa chúng tôi cho miễn phải đấy phải cụ dạy phải đấy thôi đâu con thôi đi với chú rể đi các cụ gật đầu nhanh như chớp thôi đẻ cho nhẹn hai đứa con cách đứa con gái lòng hai năm là thằng con trai.

Ngày mới cưới nhau, thôi xin làm công nhân ở nhà máy gạch, cách nhà ba cây số. Sau nhà máy làm ăn thua lỗ, lại con bận con mọn, thôi nghỉ việc, ở nhà mở một cái quán, bán nước chè, thuốc lá, bánh kẹo, và ba thứ lằng nhằng, thu nhập đủ mua rau và mắm muối cho bữa ăn hàng ngày. Cuộc sống tuy có hạn hẹp nhưng bình lặng. Từ ngày nhẹ chuyển sang làm nghề xe ôm, Ngân là khách hàng quen của nhện. Bất kể trưa chiều tối. Lúc nào có hàng về hoặc cần giao hàng chỗ nọ chỗ kia, chỉ cần ngân alo là nhện đi liền.

Nhẹn lại khỏe mạnh thật thà tin cậy được. Mà tính Ngân thì hay thương người, nên công xá rất xông xênh. Không những thế, lúc nào nhện khó khăn thiếu thốn cần tiền, Ngân cho mượn tiền, cần gạo, Ngân cho vay gạo. Đồ gia dụng cũ lỗi mốt hoặc muốn thay. Nhưng gọi nhẹ đến nếu thích thì mang về dùng kho thế thì cho mang về bán đồng nát. Tình hàng phố thân thiện, nhẹn nể vợ chồng Ngân lắm, đặc biệt là Ngân. Chuyện nhỏ, chuyện to, hễ Ngân nói là Nhẹn nghe lời.

Vậy mà hôm nay, Ngân gọi sáu bảy cuộc điện thoại, không thấy nhẹ trả lời. Đang trưa, Ngân đành phải nhờ chồng phóng ra bến xe buýt để lấy hàng về đúng vào cái lúc Toàn cằn nhằn về việc không được nghỉ trưa phải đi chở hàng, làm Ngân cũng bực lây. Thì nhẹ ngồi rũ như tào lá héo bên nhà thằng Bách khoa bị đuổi. Bách khoan bị đuổi là biệt hiệu của thằng Tuấn con chị Vững. Vì cái khu ấy có ba thằng Tuấn bằng tuổi nhau đều là sinh viên đại học. Để phân biệt đầu tiên là bọn trẻ sau đến mọi người gắn thêm tên trường các cậu học vào sau tên Tuấn. Tuấn xây dựng con ông Toàn, Tuấn kinh tế, con chú Hà, Tuấn bách khoa, con chị Vững.

Hồi nhỏ, thằng Tuấn bách khoa nổi tiếng thông minh học giỏi, đỗ đại học điểm cao chót vót. Thế rồi chỉ vì cái tội nghiện game mà học B hành trễ bị đuổi. Bị đuổi thì về, Tuấn về nhà tiếp tục chơi game mặc kệ sự đời. Giang hồ mới đổi tên Tuấn Bách Khoa thành Tuấn bách khoa bị đuổi. Bách Khoa bị đuổi vừa lập cho nghẹn ngọng một tài khoản Facebook. Mày bảo chú, chú book chết mẹ chúng nó đi. Nhẹn bảo bách khoa bị đáp. Chú yên tâm. Cháu đảm bảo chúng nó sẽ bị ném đá tơi tả.

Để cháu quẳng cái thư tuyệt tình của nó lên tường của cháu cho dân Facebook nhổ vào mặt nó thôi bỏ nhà đi với bồ một thằng thợ xây quê tận đầu tận đâu ở rể vùng này vợ nó đi Đài Loan kiếm tiền rồi không về nữa ở nhà nó đi kiếm tình. Anh chị gặp nhau vài lần ỡm ở phát sóng. Thế mạng Wi-Fi khả dụng là xoắn lấy nhau. Trời biết đất biết thiên hạ nhiều người biết chỉ có nhẹ là không biết. Thằng bồ rủ thôi về quê đó tính chuyện ăn đời ở kiếp với nhau thôi bốn triệu bảy trăm sáu mươi tám ngàn tiền dành dụm tiết kiệm của nhện. Theo giai. Lúc ra đi để lại một bức thư tuyệt tình. Ngân được đọc cái thư năm chục chữ vàng ấy cuối buổi chiều, sau khi nghe nhẹ líu lô vừa kể vừa chửi vừa hoen hoen nước mắt. Nét chữ nguộc ngoạc, viết bằng bút bi trên trang giấy giật vội từ cuốn vở kẻ ô li của học sinh tiểu học.

Nên xem :  [Truyện full] Xóm trọ - Truyện full hay

Tôi không thể sống với anh được thêm một ngày nào nữa. Anh không cho tới đích. Tình yêu tôi dành cho anh đến đây là hết. Anh đã chết trong trái tim tôi. Tôi đi, anh ở lại nuôi con, nếu gặp ai yêu anh cứ nấy tiền sư **** **** chứ Ngân xôi máu văng tục chồng thì răn lưng ra làm vợ thì động cỡn theo dai điện thoại nó tắt máy không gọi được nó về á anh đập nát xác không còn tình thì còn nghĩa còn hai đứa con ai nuôi chứ Nhẹn than thở cô cho anh vay một triệu đóng học cho cháu nghe nhẹn kể lại Ngân vừa bực vừa thương Ngân vứt trả nhẹn lá thư móc ví đưa cho hai tờ năm trăm nghìn. Lại đưa thêm tờ hai trăm nói. Coi như hôm nay anh vẫn chở hàng cho em, anh cầm lấy mua cái gì cho bọn trẻ con. Nhẹ định từ chối xong nghĩ thế nào lại thôi, đút tờ giấy bạc vào túi.

Mãi đến tối, lúc cơm nước tắm gội xong xuôi vào face gieo bão gạt gió. Ngân thấy lời mời kết bạn từ hót boy Đức Nhẹn. Phi cười, Ngân bấm nút chấp nhận rồi tò mò chuyển vào trang của hot boy Đức Nhẹn xem thế nào thằng Bách Khoa bị đuổi quả không hổ danh dân công nghệ thông tin. Avatar ảnh đại diện của nhện làm Ngân suýt chết sặc vì cười. Nó là cái đầu của nhện với nụ cười ngáp ngơ nghịch ngạc gắn trên cái thân người ở trần của một anh tây lực lưỡng nào đó.

Lông ngực xoăn tít khắp mình xăm hoa trổ thú. Ảnh bìa của hot boy đức nhện bá đạo trên từng hạt gạo trong ảnh chàng đức nhện nằm gối đầu lên đùi một cô em trai trắng mắt xanh mũi lõm mặc bikini. Chân thì gác lên đùi một cô tê khác chỉ độc hai mảnh trên người. Xa xa là biển xanh cát trắng nắng vàng vương vãi quanh đó là những vỏ chai rượu tây, mà có lẽ đức nhẹ ngoài đời chưa bao giờ nhìn thấy chứ đừng nói đến ngửi mùi. Trạng thái status mới thật sự là sốc. Chềnh ênh cái ảnh chụp bức thư của tôi. Cùng với quả tim bóng giỏ tong tỏng. Rồi ảnh đầu thôi gắn vào mình chó. Một lúc một lô ảnh nhẹ ghép các loại mỹ nhân đủ mọi màu da sắc tộc. Lời lẽ thì thật là kinh khủng độc địa. Bách khoa bị đuổi có quá nhiều bạn bè ăn không ngồi rồi trên Facebook.

Chàng hot boy Đức Nhẹn vừa mới lập mà đã có hơn hai trăm bạn bè. Khi nhau chửi bới lăng mạ ngọc thôi toàn những bình luận tục tĩu cay độc. Những lời nguyền rủa vẫn ngập tràn trên trang hot boy Đức Nhẹn những ngày sau đó. Chỉ khác bây giờ kèm theo là ảnh người thật việc thật. Ảnh nhẹ áo ô, quần đùi ngồi giặt quần áo. Ảnh ba bố con nhẹ ôm nhau ủ rũ giữa ngổn ngang, bàn, ghế, chiếu giường. Thế rồi thôi về sau hai mươi ba ngày bèo mây trôi dạt thuyền tình lại úp mặt bến sông xưa Nhẹn chạy sang nhà Ngân báo tin nhân thể mượn tiền mua gà về làm cơm lúc ấy chiều ngập nắng vàng cái thôi nó về rồi anh cho nó về à nó bảo sao nó xin lỗi nó bảo nó sai thế là xong à nhẹn gật đầu cười toe toét. Đơn giản thế thôi à, ừ đằng nào thì nó cũng về rồi.

Hôm ấy Nhẹn nghỉ một buổi chiều mổ gà làm cơm gần tối chạy ra đường mua bánh xà phòng thơm tắm gội tắt đèn đi ngủ sớm cũng tối hôm ấy Ngân và Toàn to tiếng chỉ vì Ngân ấm ức hậm hực hết chửi lão nhẹn ngu lại đến chửi thôi lăng loàn ăn tàn phá hại hết bực bội vì cái gia quy của nhện chẳng ra cái **** gì lại ấm ức vì thôi ngang nhiên phạm đủ thứ tội mà nhờn nhơ ngoài vòng đúng là chết vì cái ấy Toàn nghe Ngân nói mãi đâm ra cáu thành ra cãi nhau nhưng đến đêm thì cũng làm lành làm lành cũng là nhờ cái ấy lúc xong xuôi rồi Ngân lại thắc mắc không biết là lão nhẹn ngu hay lão nhẹn vị tha cao thượng và yêu vợ mà sao lại có cái loại đàn bà trơ chẽn như thôi nghe vợ hỏi Toàn chẳng nói gì Toàn ghi chặt thân thể ấm áp thơm tho của nàng trong vòng tay lúc Toàn mơ màng chìm vào giấc ngủ anh loáng thoáng nghe Ngân thủ thì cứ lão ấy hận thù con thôi hóa ra là lão ấy yêu vợ lão ấy làm đủ trò chỉ để mong vợ lão quay về thấy Toàn **** lặng không nói gì Ngân lay lay chồng và hỏi anh có yêu vợ bằng lão ấy không Toàn ừ hữu không nói gì cả dại gì mà nói không dại gì mà nói có. Megateen vừa chuyển tới các bạn truyện ngắn Đời người như gió qua của tác giả Đàm Huy Đông.

Megateen - Kênh thông tin đa chiều về giới trẻ
Logo
Compare items
  • Total (0)
Compare
0